PHERAMONE – Chất kích thích hoạt động tình dục

  Pheramone được đặt bởi Peter Karlson và Martin Luscher năm 1959, theo gốc tiếng Hy lạp : Pheroo (nghĩa là tôi mang) và Hormone ( nghĩa là kích thích). Đó là những chất hóa học có khả năng hoạt động giống như Hormone bên ngoài cơ thể của các cá thể tiết ra để tác động đến hành vi của cá thể tiếp nhận.

   Về giải phẫu và sinh lý, chúng ta ngửi được các mùi là do vai trò của dây thần kinh số I ( tức dây khứu giác). Dây thần kinh số I sẽ trực tiếp nhận biết về mùi qua các tế bào thần kinh khứu giác ở mũi ( một tế bào thần kinh được cấu tạo bởi đuôi gai để tiếp nhận và sợi trục để truyền tín hiệu sang một tế bào thần kinh khác), các dây thần kinh số I sẽ truyền xung động lên vỏ não để vỏ não nhận biết và phân tích (các loại mùi) theo một cơ chế sinh lý phức tạp, người ta thấy rằng dây I cùng với dây thần kinh số II (dây thị giác), dây thần kinh số VIII (dây thính giác; phần VIII ốc tai), và đường cảm giác nông và sâu như cảm giác sờ, cọ xát, vuốt ve, bóp nắn, tư thế và vị trí v.v... đóng vai trò quan trọng trong hoạt động tình dục.

  Về mặt tình dục, các nghiên cứu đã chỉ ra mùi đóng vai trò quan trọng trong hoạt động tình dục. Một mùi thơm dìu dịu có thể kích thích tình dục, tất nhiên mỗi người lại có thể cảm nhận điều này và phản ứng khác nhau, cái “Thích của người này có khi lại là không thích của người khác”. Trong sách  có tên “ Mùi của thần ái tình” của Jame Kohl đã đi xa hơn và tác giả này còn khẳng định mùi đóng vai trò chính trong hành vi tình dục của con người.

  Tất nhiên, theo chiều ngược lại, những mùi “khó chịu” lại là một yếu tố quan trọng ức chế tình dục, vì vậy từ xưa đến nay con người đã biết sử dụng nước hoa hoặc các chất khử mùi “không ưa thích”, cùng việc vệ sinh thân thể sạch sẽ để tạo ra một chất lượng cuộc sống thăng hoa và chất lượng hơn.

  Trước đây, chất Pheramone hay còn gọi là “mùi hương hấp dẫn bạn tình” chỉ có ở loài loài vật. Pheramone là chất tiết ra từ cơ thể như một tín hiệu giữa các cá thể cùng loài, chất này được tiết ra khi con đực muốn tìm bạn tình trong thời gian sinh sản. Sau này, các nhà nghiên cứu thấy rằng chất Pheramone có cả ở người. Năm 1986 người ta đã tìm ra chất Pharamone ở nách con người.

   Một số nghiên cứu vào những năm 1970 đã cho thấy những phụ nữ có quan hệ tình dục thường xuyên với nam giới sẽ có chu kỳ kinh nguyệt đều đặn hơn so với các phụ nữ khác không phải như vậy, tình dục thường xuyên giúp sự “trì hoãn” sự suy giảm Estrogen và tạo cho phụ nữ có khả năng sinh sản cao hơn, đây cũng là ý tưởng để các nhà khoa học sử dụng Pheramone trong tránh thai và thụ thai. Một số nghiên cứu cũng cho rằng Pheramone còn có thể giúp giảm căng thẳng tinh thần (stress) và chống trầm cảm. Bên cạnh đó, cũng có giả thuyết nêu ra có thể sử dụng Pheramone trong kiểm soát hoạt động của tuyến tiền liệt và giảm nguy cơ mắc ung thư.

  Ở loài động vật, mối quan hệ giữa Pheramone và giao hợp khá đơn giản, như loài nhím biển phóng thích Pheramone vào nước biển để gửi “thông điệp” đến nhím cái.

  Tuy nhiên, Pheramone ở người phức tạp hơn, có tính cá nhân cao và không phải lúc nào cũng gây được sự chú ý của khác giới.

  Vùng dưới đồi có phản ứng rất khác nhau với Pheramone. Ở nữ và nam cũng khác nhau. Vùng dưới đồi ở não phụ nữ sẽ được kích hoạt khi họ ngửi thấy mùi hương tương tự Testosterone nhưng không phản ứng với mùi Estrogen. Trong khi đó, ở đàn ông lại có phản ứng hoàn toàn ngược lại, họ chỉ có phản ứng với mùi hương tương tự Estrogen thay vì Testosteron.

  Nhìn chung, Pheramone ở người đến nay vẫn còn nhiều điều bí ẩn mà các nhà khoa học còn phải tiếp tục nghiên cứu, trong tương lai gần Pheramone có thể trở thành chất có ích để phục vụ cho sức khỏe con người.

  Tài liệu tham khảo

  • Helo bác sĩ
  • Vai trò của giác quan và tính dục, Đào Xuân Dung, Sức khỏe và đời sống, số 325, tháng 3 năm 2005.
  • Wikipedia ( chỉnh sửa lần cuối vào ngày 06/5/2021)

Ngô Quang Trúc

 

[]